Có sự xuất hiện của người lạ trong nhà, đã vậy lại còn là người công khai đến cướp Vỹ của tôi, đương nhiên tôi chẳng thể nào ngon miệng nổi nữa, vì thế bản thân liền bỏ dỡ bữa ăn đẹp mắt trước mặt, vừa lau miệng vừa bình thản nói.
– Con ăn no rồi, con về trước. Mọi người ăn ngon miệng.
Bố tôi nghe vậy thì vội ngăn.
– Vừa mới ăn được có mấy miếng mà đã no là thế nào?
– Bữa cơm này không ngon nữa.
Tôi nhàn nhạt đáp lời bố, mắt liếc nhìn qua mẹ anh với cái người tên Phương Anh kia một giây, xoay người đi thẳng lên tầng lấy đồ, sau đó bảo chú Hoàn – lái xe đưa mình xe. Suốt đoạn đường, tôi không hề nhắn tin với gọi điện cho Vỹ, tôi cũng không giận anh, bởi vì tôi biết anh nhất định sẽ giải quyết nó một cách ổn thỏa. Hứa hôn sao? Hừ, cũng chỉ là một cái trò mèo giữa những lúc người lớn vui mồm, bà ta tưởng nó sẽ ảnh hưởng đến tôi thật sao? Đúng là ngây thơ. Vậy thì tôi đây sẽ cho bà ta biết, động vào người đàn ông của Lê Thùy An tôi đây, kết cục sẽ như thế nào? Một là có tất cả, hai là.. sẽ mất hết tất cả?
Đi được nửa đường, điện thoại đổ chuông. Tôi tưởng là Vỹ gọi đến nên mặc kệ chẳng buồn xem, tới khi chuông reo lên đến cuộc thứ 3, bản thân mới lôi điện thoại ra nhìn, hóa ra lại là Mai. Cô ấy vừa mới trở về, hiện tại đang ở quán bar Dream, bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526215/chuong-29.html