#Công cuộc tỏ tình của Vĩnh Kỳ (2)
#Trở về thực tại.
***
-À ừm... Bảo... Bảo Ăn đâu? -Trong lúc đang run và ngại, Hòa phát âm tên tôi một cách sai hoàn toàn. Ở mấy bụi cây, Hoài và Chí Dũng không nhịn cười được nên cười một cách nhỏ hết sức có thể, nếu như bây giờ không phải là đang trốn, hai đứa nó đã lăn ra cười bò rồi.
Tôi mím môi, thực là không biết nên làm gì nữa. Ngay cả Vĩnh Kỳ bình thường giấu cảm xúc khá giỏi mà cũng bụm miệng, cậu ta cố nhịn cười. Hòa hóa thẹn, con nhỏ mím môi rồi nhìn Vĩnh Kỳ, hình như nó lấy hết tự tin ra nói ba chữ:“ Bảo An đâu?”
Tôi liếm môi, có mỗi cái tên mà cũng lấy can đảm ra để nói, đã vậy còn là tên bạn thân nó, có phải là bị khùng rồi không? Mặc dù là có đứng trước mặt người nó thích nhưng trước đây, nó còn hùng hồn nói xấu, nói trước mặt cậu ta được mà?
Tụi trên cây có vẻ như không nhịn nổi nữa mà phải nằm ôm cành cây. Tôi ngước mặt lên nhìn tụi nó, chậc, tội nghiệp cái cây thật, phải chứa hai ba đứa trên cành. Và với tình hình gió cứ thổi, cành nhỏ đung đưa, Vĩnh Kỳ mà không tỏ tình xong trong vòng 15 phút nữa đổ lại thì tụi nó sẽ từ trên đó rơi xuống đất mất... Mà chắc cũng không sao, cành cây không cao lắm, cho dù có té mà với trình độ của tụi bạn tôi thì chắc cũng bị trầy xước, cùng lắm là nằm chồng chất lên nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-khong-phai-mo/3168807/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.