#Công cuộc tỏ tình của Vĩnh Kỳ (1)
***
-Cô hẹn Hòa giùm tôi được chứ? - Vĩnh Kỳ đứng phía sau tôi miệng hỏi liên hồi. Tôi thở dài, đây là lần thứ bao nhiêu cậu ta hỏi tôi thế không biết?
Bước lại vài giá đựng sách, tôi bỏ chúng vào đúng vị trí. Vĩnh Kỳ vẫn còn đứng đằng sau, theo đuôi tôi từ lúc mới bước chân vào xếp hàng vào thư viện, và miệng thì hỏi không ngừng. Không biết hôm nay cậu ta ăn trúng cái gì mà nói nhiều thế không biết?
-Được không? - Vĩnh Kỳ đứng bên trái tôi, giọng có vẻ rất vội vàng và có gì đó hồi hộp, cứ như là sắp làm một chuyện gì đó kinh khủng lắm không bằng. Cậu ta khoanh tay đứng bên cạnh, không thèm giúp tôi đến một tay trong khi tôi ôm một lần cả chục cuốn sách.
-Cậu là con nít hả? Sao hôm nay nói nhiều thế? Không im lặng được một chút hả? Có cần tôi lấy khăn nhét mồm cậu lại không? - Vừa bỏ xong cuốn sách Lịch sử lên kệ sách, tôi ôm mấy cuốn còn lại, quay qua nhìn đứa con trai bên cạnh một cách ngao ngán, trong lòng tôi bây giờ phải nói là rất khó chịu. Vĩnh Kỳ chỉ im lặng, lắc đầu vài cái, nếu cậu ta nghĩ đến viễn cảnh tôi cầm cái khăn nhét vào miệng cậu ta một cách độc ác thì xin thưa rằng: Cậu nghĩ sai lệch rồi, tôi chỉ nói chơi thôi, mà cũng chẳng có khăn mà nhét vào cái miệng lắm chuyện của cậu ta đâu.
Cả buổi sáng ngày hôm nay, tôi lên xếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-khong-phai-mo/3168805/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.