Trang giấy phía cuối của quyển sổ đã bị xé đi mất. Bố Đức không kịp ghi chép hết quyển sổ này mà còn 1/3 số trang. Ngày ông ghi chép lần cuối cũng không cách ngày ông mất là bao... Điều gây cho Đức sự chú ý nhiều nhất có lẽ là hai chữ duy nhất anh còn đọc được trên trang giấy bị xé vội vàng ấy: "Đức, nhớ...". Ông đã ghi tên anh ra đây chứng tỏ ông muốn nói điều gì đó với anh. Đây có lẽ cũng là một thông tin không kém phần quan trọng.
Ở những trang trước đó, ghi chép của ông Danh ít đi khác thường... Những nét chữ của ông cũng run và mờ hơn. Nội dung cũng ngày một đen tổi và tuyệt vọng. Đức đau xót nghĩ, vào những ngày cuối đời này, có lẽ ông phải một mình chống chọi lại bệnh dịch đồng thời vẫn kiên quyết đi tìm ra sự thật về dịch bệnh này.
"Ngày...tháng...năm
Giá như mình biết về căn nguyên của căn bệnh này sớm hơn. Giá như mình cẩn thận hơn thì đã tránh được việc nhiễm bệnh. Chỉ thương vợ Hồng và các con..."
"Ngày...tháng...năm
Ở đâu cũng có thế lực đen tối. Và chúng sẽ không tha cho mình."
Có vẻ như thật sự có người nào đó đã cản trở bố anh công bố sự thật này. Nếu như anh đã đã đọc được những dòng chữ trăng trối này, Đức càng muốn tìm ra người hại bố mình. Đức khát khao muốn biết ông đã để lại gì trong trang giấy cuối cùng ấy. Bất chợt anh nhớ ra một cách anh đã từng xem ở đâu đó rất nhiều lần. Điều may mắn là anh biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228658/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.