Cô bé ma đó giương tay ra, chỉ ngón tay thâm đen vào một căn phòng ở gần thang máy, đôi mắt khẽ nhấm nháy rồi biến mất.
Đức vẫn ngồi bệt xuống sàn nhà, thở gấp vì chưa hoàn hồn. Sao cô bé ma đó cứ phải thoắt ẩn thoắt hiện như vậy?
"Này...cậu gì ơi!" Phía sau lưng có tiếng nói vang lên. "Xích xích ra chứ ngồi đây ai mà đi lại được..."
Giật thót cả mình, Đức ngước mắt nhìn lên thấy một người đàn ông to béo, khuôn mặt đo đỏ, tay cầm cốc cà phê đang đứng ngay đó.
Đức quáng quàng đứng dậy, xin lỗi người đàn ông trung niên. Người đàn ông vui vẻ mỉm cười, đùa đùa: "Gặp phải cái gì mà đi lau sàn thế cậu trai trẻ? Lần đầu tiên tôi gặp cậu đấy."
"Chào chú ạ... Cháu không cẩn thận nên ngã thôi...Cháu là bác sĩ mới đến, tên Đức ạ"
"Ừ chào cậu..." Người đàn ông bước qua, tiến thẳng về phía phòng 301 đối diện thang máy, mở khóa đi vào trong khuất mất. Đó chính là căn phòng mà vừa rồi cô bé ma chỉ cho Đức thấy. Anh đọc bảng tên phòng: "301 – Phòng văn thư – lưu trữ". Anh lờ mờ cảm thấy có mối nhân duyên nào đó ở đây.
Đức run run bấm thang máy đi xuống. Mặc dù anh rất sợ có gì đó sẽ nhảy ra ngoài nhưng anh còn không dám đi cầu thang bộ hơn. Bởi vì anh đã từng xem một số bộ phim kinh dị có cảnh rượt đuổi trong cầu thang bộ. Thà chịu sợ vài giây trong thang máy còn hơn. Đức bước vào buồng thang máy, bấm xuống rồi nhắm tịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228657/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.