Tối hôm ấy, Đức lại ngồi cùng anh Tĩnh để ăn tối. Hai người cùng trao đổi về anh Bình và một số câu chuyện đang dang dở của buổi trưa nay.
"Anh Bình tốt lắm. Cậu cứ tin tưởng anh ấy đi. Gia cảnh anh ấy cũng đặc biệt. Em trai tù tội, trước thì anh ấy cũng có việc ở quê nhưng rồi người ta đuổi vì thấy gia đình anh ấy như thế. Còn mỗi mẹ già nên anh ấy phải theo một người thầy cũ học thêm về pháp y để kiếm được việc làm. Khi có công văn điều động người tới đây, anh ấy phải nhận đi để có tiền lương gửi về quê nuôi mẹ già. Ở đây lương cũng khá, nếu tiết kiệm thì đủ ăn tiêu và có tiền gửi về. Thế nên anh ấy đã cố gắng ở đây hơn ba năm rồi..."
Đức khẽ gật đầu. Ở đây, ai cũng có câu chuyện riêng cả.
"Em không ngờ anh ấy biết bố em. Càng không ngờ ở đây rồi mà ông vẫn phải chịu thiệt thòi nhiều thế. Bố em sẽ không phàn nàn gì đâu... Nhưng từ một bác sĩ đầu ngành phải làm quản xác... Em nghĩ thấy buồn... Giá như trước khi chết ông được sống thoải mái một tí..."
"Cậu đừng nói vậy. Nghề nào cũng là nghề mà. Bố cậu sẽ không thấy khó khăn gì đâu. Ông ấy đâu có mất vì công việc đó..."
"Vâng anh. À... Hôm nay em cảm giác như đã nhìn thấy bố anh ạ."
"Lúc nào?"
"Lúc em đang ở trong kho cùng với anh Bình. Bố em có tới bên cửa sổ, em chưa kịp hỏi chuyện ông đã đi mất."
"Cậu có chắc không đấy?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228656/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.