"Hic hic..." Đức vẫn chưa hoàn hồn, chẳng thốt ra được câu nào tử tế.
Ánh mắt cương nghị ấy vẫn nhìn chằm chằm vào phía Đức khiến anh không khỏi ngượng ngùng, xấu hổ và thêm cả phần nhục nhã.
"Có biết vừa làm gì không đấy hả?" Anh Tĩnh gằn giọng lên.
"Em bảo rồi mà... Em muốn... gọi bố..."
"Mày bị ngu hả! Anh tưởng mày chỉ nói vậy thôi! Đúng là mày chẳng biết cái gì!"
"Em biết làm sao được! Bố em gặp em mà cũng khó khăn vậy hay sao! Ngày mai em không còn nhìn thấy ông được nữa..."
"Người không muốn gặp làm sao mà gặp được. Cậu làm như thế! Chỉ có gọi những thứ không mong muốn tới thôi. Ở đây người chết bệnh, chết oan nhiều, quanh năm chẳng được hương khói, cầu siêu cho tử tế. Đây chẳng khác nào cậu chỉ đưa một bát cơm cho đám chết đói lâu ngày, chẳng mấy chốc mà bị xé xác ra! Kì thật! Vừa đưa đồ chống tà cho cậu, cậu lại đi gọi ma! Chưa từng ai vừa dốt vừa liều như thế! Chết cũng không oan...!"
"Thôi thôi... Em biết rồi... Em tuyệt vọng quá... Tại sao bố không chịu gặp em? Hay là ông giận em cái gì..."
"Tôi bảo rồi... Bố cậu không được bình thường, có lẽ cái chết cũng có uẩn khúc. Ông xuất hiện cũng thất thường, vả lại cũng không nói được. Chắc có lí do nên ông mới không gặp cậu. Từ giờ đừng cố nữa, đến lúc cần gặp sẽ gặp được thôi. Từ mai qua tìm hồ sơ đi, anh sẽ giúp cậu..."
Đức nhìn xung quanh, những bóng ma đã tản đi đâu mất, chỉ có ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228655/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.