Quả nhiên, sau đó chỉ ít phút, bụng của bác Khoa tự nhiên đau dữ dội. Nhìn bác nhăn nhó khó chịu mà Đức cảm thấy tội lỗi. Bác vội đi vào phòng vệ sinh. Đức tin rằng bác sẽ ở trong đó ít lâu. Sau khi bác vừa đi khuất, anh vội vàng mở chiếc ngăn kéo thứ ba. Đức mừng húm khi nhận ra chùm chìa khóa vẫn nằm yên vị ở đó. Anh tóm lấy nó rồi khẽ khàng đi ra khỏi văn phòng. Đức bấm khóa cửa văn phòng lại đề phòng bác Khoa về sớm.
Đức đội chiếc mũ lưỡi trai lên để che khuất khuôn mặt. Anh đến trước cửa phòng văn thư – lưu trữ, lần tìm thật nhanh những chiếc chìa khóa để thử tra vào ổ. Tay anh cứ run lên bần bật. Người không quen làm việc khuất tất như anh không thể giữ nổi bình tĩnh.
Đến chiếc chìa khóa thứ ba, tiếng "tách" vang lên nhẹ nhàng. Đức bước chân vào trong, bật đèn, đóng cửa lại.
Trước mặt anh hiện lên hàng dãy những tủ hồ sơ dài dằng dặc đến tận cuối phòng. Hai bên tường còn treo những bức tranh lớn vẽ hình ảnh những loài cá biển. Ở thời điểm này, đáng nhẽ dữ liệu phải được lưu trữ trong những chiếc máy tính để tiết kiệm diện tích. Thế nhưng những tài liệu ghi tay vẫn phải lưu lại theo cách khác. Đức hoang mang vì không biết cách sắp xếp tài liệu ở trong này như thế nào. Anh không có nhiều thời gian.
Anh đọc nhãn dán trên các giá hồ sơ, nhận ra họ đã ghi rõ theo từng năm. Anh tìm tới năm 20xx, năm bố anh từng lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-trung-phong/228659/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.