Vị trí này nằm ở dưới đỉnh mây, nơi cao nhất của cây Luyện Yêu, chỉ cần nhảy nhẹ lên là có thể xuyên qua tầng mây máu kia. Gió lớn rít gào, uy áp lớn mạnh từ phía trên, chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta hãi hùng khiếp vía.
Răng rắc!
Âm thanh giòn giã thỉnh thoảng phát ra từ nhành cây họ đang đứng cũng khiến người ta nơm nớp lo sợ.
“Tiểu tử này đúng là không sợ chết”.
Trần Tử Ngọc lạnh lùng lên tiếng.
Bên trên đỉnh mây có uy áp rất mạnh, hắn ta và Sở Mộ Viêm đã tận mắt nhìn thấy mấy tên tà tu thâm tàng bất lộ bay lên hái quả Hoá Yêu bao phủ chín tia huyết quang kia, nhưng tất cả họ đều chết một cách khó hiểu.
Từng bộ xương khô không còn sự sống rơi ào ào xuống trước mặt hai người, họ nhìn mà phát khiếp, chậm chạp không dám mạo hiểm.
Họ không thể hiểu được Lâm Nhất lấy can đảm từ đâu ra.
Sau khi cướp một quả Hoá Yêu bao phủ tám tia huyết quang, hắn còn bay thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây.
Vị trí của họ có thể nói là khá gần với Lâm Nhất, độ cao chưa tới một trăm mét, chỉ cách một tầng mây máu.
Những đám mây máu thoạt nhìn có vẻ nặng nề dưới đáy lại là làn sương máu mỏng manh trong mắt họ, ngẩng đầu nhìn xuyên qua tầng mây kia thậm chí có thể thấy rõ Lâm Nhất trên ngọn cây.
“Lâm Nhất, mau giao quả Hoá Yêu và thần thạch Tử Diệu ra đây, ngươi đã không còn đường nào để đi nữa!”
Sở Mộ Viêm cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375910/chuong-2489.html