“Hừ, chỉ là một tên Kiếm Nô thôi, cần gì phải rắc rối như thế?”
Trước đó Kim Dực bị thương nặng vì một chưởng Đại Phong Kình của Lâm Nhất, trong lòng vô cùng hận, vẻ mặt dữ tợn, không nhịn được nữa.
Hắn ta muốn bay lên trên mây để giết chết Lâm Nhất.
Nhưng vừa nhúc nhích đã có một ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía hắn ta, là Trần Tử Ngọc.
Khí lạnh ẩn chứa trong ánh mắt ấy như xâm nhập vào linh hồn, lập tức làm Kim Dực dừng bước.
“Ngươi muốn chết sao? Nếu như có thể ra tay trên đỉnh mây thì còn đến lượt ngươi à? Ta và Sở Mộ Viêm đã lên đó giết hắn từ lâu rồi. Các ngươi đẩy hắn vào đường cùng, còn tiếp tục đuổi theo. Nếu có liều mạng, làm mất cái mạng của ngươi là nhỏ, một khi làm hỏng quả Hoá Yêu của ta, cả Kim gia nhà ngươi cũng không gánh nổi đâu!”
Trần Tử Ngọc lạnh lùng nhìn hắn ta, bí mật truyền âm cảnh cáo: “Đợi sau khi lừa hắn xuống rồi ra tay”.
Kim Dực chỉ cảm thấy sởn tóc gáy, bất kể là thực lực hay mưu mô thì Trần Tử Ngọc đều rất đáng sợ. Lúc trước hắn ta đã nhân danh mình đưa ra hứa hẹn, nhưng không ngờ tất cả đều là dối lừa.
Ngay cả hắn cũng suýt bị hắn ta lừa...
“Lâm Nhất...”
Dưới cây Luyện Yêu, một nhóm võ giả và nhân tài kiệt xuất địa phương đứng ở nơi khác ngửa đầu nhìn lên, tất cả họ đều kinh ngạc, trợn mắt ngoác mồm.
Trong đó Quách Húc và Dương Phàm càng kinh ngạc hơn, không ngờ Lâm Nhất lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375911/chuong-2490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.