Khi sát chiêu của mấy tên trưởng lão Cổ gia khác cũng sắp đánh vào người Lâm Nhất.
Cuối cùng Kim Ô Tại Thiên, mặt trời lơ lửng cũng được Lâm Nhất thi triển xong. Hai cánh tay hắn vỗ mạnh, bay thẳng lên trời như mặt trời.
Người hắn chảy máu đầm đìa, hắn trả cái giá không nhỏ để giành được quả Hoá Yêu này.
“Đây là...”
“Hắn định bay thẳng lên mây ư?”
Đám người Cổ Dương sững sờ, chỉ thấy Lâm Nhất bay thẳng lên trời, đâm xuyên vài thân cây thô to, tiến thẳng đến đỉnh cao nhất của cây Luyện Yêu.
Vù! Vù! Vù!
Lúc này có tiếng xé gió vang lên, ba bóng dáng đằng đằng sát khí nhanh chóng đáp xuống, là Tần Húc và hai huynh đệ Kim gia đã đuổi theo hắn suốt chặng đường.
“Tên Kiếm Nô đó đâu rồi?”
Vừa đáp xuống đất, Tần Húc lập tức lạnh giọng hỏi.
Cổ Dương nổi giận: “Không biết tự nhìn à?”
Tần Húc ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Lâm Nhất bay thẳng về phía ngọn cây như mặt trời với uy áp lớn mạnh, mặt hắn ta khẽ biến sắc: “Tiểu tử này không muốn sống nữa sao? Quả Hoá Yêu trên ngọn cây đã bị Trần Tử Ngọc và Sở Mộ Viêm nhắm tới từ lâu rồi...”
“Các ngươi cũng bị hắn cướp quả Hoá Yêu à?”
Hai huynh đệ Kim gia nhìn chằm chằm vào đám người Cổ Dương, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Mấy tên trưởng lão Cổ gia lập tức sầm mặt lại, lạnh lùng nhìn hai người họ. Hai huynh đệ Kim gia không để ý lắm, nhếch môi cười nhạo, lẩm bẩm, đây là quả Hoá Yêu tám tia huyết quang đấy, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375909/chuong-2488.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.