Lão Chu nghe người kia hỏi vậy thì đáp: "Ta cũng không biết, ngay từ buổi trưa đã không thấy tiểu cô nương đó rồi." Đáp xong, vì cảm giác tội lỗi trong trong lòng vẫn còn, ông không muốn nói thêm gì nữa xoay người bỏ đi mặc dù người kia vẫn còn muốn hỏi.
Điều người kia muốn hỏi là: Lỡ vị tiểu cô nương kia quay trở lại nhưng không thấy trượng phu của mình thì phải làm sao?
Nhưng có lẽ, điều người kia đang lo nghĩ sẽ chẳng bao giờ xảy đến.
Người tộc bọn họ từ trước đến nay kiên kị nhất là làm hại người khác, nhưng sự việc đến bước đường này rồi, bọn họ không thể không làm.
Trạc nhi còn quá nhỏ, nó không thể chết được.
Cả đời tộc bọn họ luôn sống vì người khác đến cuối cùng thì sao? Mười mấy năm trước, tất cả bọn họ đều bị bắt đến đây, bị ấn phù chú lên người nhằm mục đích hút lấy sức mạnh mạch ngũ hành của bọn họ để phong ấn "thứ" bên trong kia.
Vì vậy, bọn họ muốn được sống ích kỷ một lần. Nhưng cũng không phải ích kỷ cho bản thân bọn họ mà là cho Trạc nhi.
Trong lòng ai cũng biết bản thân đang làm điều sai trái, vì thế không một ai dám nhìn thẳng vào mặt Hoắc Dĩnh đang bị chuốc mê. Họ bị cảm giác nặng nề của tội lỗi quấn quanh trong lòng, khiến cho bầu không khí xung quanh bọn họ trở nên vô cùng u ám.
Tiếng mãnh thú trong hang động gầm càng lúc càng lớn như thể đang bị một thứ gì đó kích thích đến, điên cuồng muốn vùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636654/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.