Tối đến, Tiểu Điệp giơ chân sói khều khều Hoắc Dĩnh đang nằm bên cạnh. Vì đang trong hình dạng súc thể nên nàng nhìn trong bóng tối tương đối rõ ràng.
Hoắc Dĩnh rõ ràng đã thức, hắn bị nàng dùng chân chọt chọt thì khóe miệng có chút cong lên nhưng lại không chịu mở mắt.
Tiểu Điệp khó hiểu liền kêu lên một tiếng "Này."
Hoắc Dĩnh vậy mà vẫn nhắm mắt như cũ, hơn nữa hắn lật người qua ôm gọn lấy nàng, suỵt một tiếng thì thầm nói: "Yên lặng, có người tới."
Nàng cho rằng Hoắc Dĩnh đang chọc nàng, nhưng một lúc sau, tai nàng vỉnh lên nghe thấy có tiếng bước chân tiến tới phòng hai bọn họ thật. Tiếng bước chân cho thấy những người kia còn ở khá xa, nhưng tiến tới chỗ bọn họ chỉ là vấn đề thời gian.
Tiểu Điệp dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Hoắc Dĩnh. Người này vẫn còn ở trong hình dạng con người vậy mà lại có thể nghe được động tĩnh còn xa hơn nàng. Tai hắn làm bằng gì vậy?
Mặc dù kinh ngạc, nhưng Tiểu Điệp vẫn không quên vấn đề hiện tại lúc này của nàng là tìm chỗ trốn.
Tiểu Điệp chui ra khỏi người Hoắc Dĩnh, theo thói quen tính chui xuống gầm giường. Nhưng nghĩ lại, nàng lại chui ra, chạy loanh quanh tìm chỗ khác để trốn. Cuối cùng, Tiểu Điệp quyết định trèo lên xà ngang của nóc nhà, nằm cuộn tròn trên đó.
Nhìn nàng lăng xăng như lật đật, Hoắc Dĩnh không nói gì, hắn chậm rãi mở mắt ra yên lặng mà nhìn nàng, sau khi thấy nàng leo lên xà nhà, quyết định nơi đó là chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636653/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.