Trong lúc nhất thời Hòa Sinh không kịp phản ứng, buổi sáng Tống vũ Chi tới rồi mà, sao giờ lại tới nữa?
Tống vũ Chi không dám đi quá gần, cách nàng một trượng thì dừng lại.Vừa rồi cửa hàng quá nhiều người, hắn lách vào trong đám người chỉ cóthể từ từ xa xa nhìn nàng một cái, vốn định thừa dịp muội muội mua sonphấn, nhìn nàng một hồi, nhưng Tống Dao lại cứ không thích để cho hắntiếp khách. Sau khi đưa hạ lễ, liền không có lý do gì ở lâu. Vô vị chờ ở bên ngoài cửa hàng, nhìn người đều đi hết sạch, lúc này mới dám ra đâynói chuyện với nàng.
”Vệ cô nương vất vả.” Tống vũ Chi nhẫn nhịn cả buổi mới thốt ra được một câu chán ngắt.
Hòa Sinh phúc lễ, khách khí đáp: “Làm phiền Tống công tử quan tâm.”
Khuôn mặt Tống vũ Chi đỏ bừng, chỉ là bị nàng liếc mắt nhìn liền cảmthấy ngu người hít thở không thông. Lồng ngực giống như bị búa nện tùngtùng rung động, cách một lớp da, trái tim cơ hồ sắp bay ra ngoài.
Bình sinh bao nhiêu tri thức học được từ cổ chí kim, hiện tại moi hếtruột gan, nhưng ngay cả câu tán gẫu cũng nói không ra. Hận a, sao lại vô dụng như vậy!
Hắn bên này trăn trở buồn rầu, nhưng Hòa Sinh không cho là đúng, nàng chỉ cảm thấy kỳ quái, khuôn mặt Tống công tử y như bánh nướng khôngvừng, có phải ngã bệnh hay không?
Trầm mặc quá 10 giây, liền lộ ra lúng túng, Tống vũ Chi âm thầm véomình một chút, nghĩ phải ép mình mở miệng, thân thể lại không tự chủđược mà nhát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-a-bach-bat-bach/1512019/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.