Nơi chạm vào như thiêu như đốt, Tống Huỳnh bị bỏng đến, vội vàng rụt tay về, còn không quên đập mạnh lên người anh một cái.
Lục Thiệu Tu bật cười, cũng không miễn cưỡng, chỉ kiềm chế giúp cô vén tóc ra sau tai.
Vài sợi tóc ngắn ngủn có chút nghịch ngợm, không nghe lời, vén một cái, bật ra, vuốt một cái, lại bật ra, giống như cố ý đối đầu với anh.
“Sao lại không nghe lời như thế?” Anh thấp giọng oán trách.
Tống Huỳnh thẹn thùng trốn về phía sau, đẩy tay anh ra: “Anh đừng vờn nữa, sao lại cứ cố chấp với tóc của tôi?”
Anh hừ nhẹ một tiếng: “Tôi cố chấp với cả người em.”
Tống Huỳnh không để ý đến anh, tay chống cằm nhìn sàn nhà ngẩn người, thân tàu thỉnh thoảng lắc lư, sàn nhà nghiêng ngả, cảm giác rất kỳ diệu.
Buổi tối hôm nay cũng rất kỳ diệu.
“Cho nên, đây đều là trù tính của anh à?” Tống Huỳnh nghiêng mặt đi, ánh mắt mông lung nhìn anh.
Lục Thiệu Tu tăng nhiệt độ thiết bị sưởi, cởi vest đắp lên cho cô: “Không trù tính đăng bài PR kia, suy cho cùng thì tôi cũng không biết chuyện nhà em...”
Tống Huỳnh chậm rãi gật đầu: “Anh thật sự lợi hại, tôi tự hổ thẹn không bằng, chắc hẳn cô ta đã nhận được bài học.”
Lục Thiệu Tu nhìn cô: “Vậy thì tốt, nếu còn có lần sau...”
“Vậy nên anh thế này là vì tôi?” Tống Huỳnh uống rượu xong, lá gan to hơn ngày thường rất nhiều, nhìn chằm chằm vào anh.
“Tôi không thích người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588267/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.