Chuyện anh nói còn không phải là chuyện tối hôm đó? Tống Huỳnh cắn bờ môi của anh, dùng cà vạt trói cổ tay anh, cuối cùng lúc anh bị đuổi ra ngoài, khóe môi đã rịn máu.
Chó Lục quả nhiên ghi thù, hồi chuông cảnh báo trong lòng Tống Huỳnh nổi lên, buột miệng thốt ra: “Anh nằm mơ đi! Không cho đến đây!”
Anh cười: “Nếu tôi đến, em sẽ mở cửa cho tôi chứ?”
Tống Huỳnh trả lời như đinh đóng cột: “Đương nhiên không rồi! Sao, chẳng lẽ anh muốn cạy cửa nhà tôi ra à?”
“Cũng không cần tốn công như thế, chỉ cái cửa tàn kia của em, tôi có thể đá văng bằng một chân.” Giọng điệu của anh khinh thường, lúc đeo đồng hồ tư thế không thuận, đồng hồ rơi xuống đất vang lên một tiếng.
Trong lòng Tống Huỳnh cũng theo đó “bộp” một tiếng, cô giận dỗi: “Vậy anh đến mà đá! Tôi chờ!”
Bên kia thật lâu sau vẫn không có động tĩnh gì, qua một lát thì nghe thấy tiếng bật lửa châm thuốc, giọng người đàn ông bất đắc dĩ: “Thôi, không dám.”
Cô miệng lưỡi trơn tru, tính tình giống như con mèo con, chạm vào một chút đã ghi nợ cho anh, ngày đó đã đếm ra bảy tội, anh còn làm xằng làm bậy nữa thì e là phải viết cho anh cả một quyển.
Người đàn ông đã yếu thế, lời nói chịu thua như thế nói ra từ trong miệng anh luôn có vẻ không chân thật, Tống Huỳnh trố mắt vài giây mới xác nhận bản thân không nghe nhầm.
Con người cô có một ưu điểm, cho bậc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588265/chuong-28.html