Trên eo lại bị siết chặt.
Tốt lắm, người đàn ông này hoàn toàn xem eo cô như khăn lông mà vắt thế đấy, muốn giết người diệt khẩu chi bằng nói thẳng.
Tống Huỳnh trốn sang bên cạnh, nhận ra được hành động kháng cự của cô, Lục Thiệu Tu càng không nén nổi tính tình, hận không thể lập tức đè cô vào trong phòng cẩn thận lăn lộn một hồi mới có thể hả giận.
“Lục Thiệu Tu!” Tống Huỳnh thở hổn hển, khuỷu tay thục vào xương sườn anh.
Cô hơi dùng sức, Lục Thiệu Tu bị đau, sức lực trên tay hơi buông lỏng, cụp mắt nhìn xuống. Tống Huỳnh tức giận đến đỏ cả mặt, lông mi không thể ngừng run, bờ môi đỏ cắn ra màu máu, lại không buông mà duỗi móng cào anh.
Lục Thiệu Tu bất lực: “Xin lỗi, làm đau em rồi.”
Tống Huỳnh hơi giật mình, anh đây là làm sao thế? Dễ dàng nhận lỗi như vậy ư?
Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại, anh đã cúi đầu, Tống Huỳnh cũng không ra vẻ nữa, huống chi chuyện này vốn dĩ chính là hiểu lầm.
“Đây là em trai Trần An Ni, hoa tai là Trần An Ni tặng tôi.” Tống Huỳnh nhìn Lục Thiệu Tu, giới thiệu đơn giản: “Đây là sếp Lục, bạn... của tôi.”
Lục Thiệu Tu không nói lời nào, cúi đầu nhìn xuống, không muốn lộ ra bất cứ cảm xúc nào. Tống Huỳnh ngước mắt lên, đúng lúc trông thấy anh đang lẳng lặng liếc nhìn cô, kìm nén cảm xúc, dễ dàng bắt được phần tủi thân ở nơi sâu trong đáy mắt...
…Tại sao lại tủi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588269/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.