“Phạt tôi? Anh dựa vào cái gì mà phạt tôi! Anh cũng đâu phải Lục Thiệu Tu!” Tống Huỳnh ngọ nguậy trong lồng ngực anh, lườm anh, giống như mèo con nhỏ hung dữ.
Trên mặt Lục Thiệu Tu xuất hiện vẻ bực bội: “Chỉ dựa vào việc vừa rồi cô sờ soạng tôi.”
Tống Huỳnh vẫn đang chìm đắm trong tư duy của con sâu rượu: “Tôi sờ anh thì làm sao? Tôi tiêu tiền, vì sao không thể sờ? Tôi không những muốn sờ, tôi còn muốn...”
Miệng nhỏ đã uống rượu nói không ngừng nghỉ, Lục Thiệu Tu vừa bực mình vừa buồn cười: “Cô còn muốn thế nào? Nói cho tôi nghe xem.”
Tống Huỳnh dùng hết sực lực toàn thân, thoát khỏi cái ôm của anh, nhảy bịch đến trên sofa, cầm lấy microphone, chỉ vào Lục Thiệu Tu:
“Tôi tiêu tiền, muốn ngủ với anh thì ngủ với anh, bây giờ, mời anh, ngoan ngoãn cởi quần áo của anh. Show! Time!”
“...” Đời này Lục Thiệu Tu chưa bao giờ trải qua giây phút hoang đường như vậy.
Anh cứng rắn định ôm Tống Huỳnh xuống dưới, cô không chịu, làm ầm ĩ buộc anh phải cởi quần áo.
Lục Thiệu Tu đã bao giờ trải qua giây phút lúng túng như vậy, anh bực mình, vô thức muốn quát người, cúi đầu thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng đầy ngây ngô của Tống Huỳnh thì lại mềm lòng.
Thôi vậy, nổi giận với con mèo say làm cái gì.
“Ngoan nào, về nhà cởi cho em xem được không?” Lần đầu tiên anh thấp giọng dỗ người như vậy, không quá quen, giọng điệu hơi gượng gạo.
Cô gái đảo mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588242/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.