“Tống Huỳnh em đứng lại đó cho tôi!”
Cô đứng lại theo bản năng, bóng lưng cứng đờ, không biết sao bản thân lại gặp xui xẻo với ông lớn này, không phải cô đã nói không cần chịu trách nhiệm rồi sao?
Tống Huỳnh chậm rãi xoay người, nhìn chằm chằm sàn nhà nói: “Còn có việc à?”
Giọng nói của người đàn ông lộ ra sự áp bức: “Ngẩng đầu, nhìn tôi mà nói.”
… Sáng sớm tinh mơ, đây là đang tổ chức cuộc họp báo cáo nghiêm túc và căng thẳng ư?
Tóc Tống Huỳnh rối bời, đầu óc cũng rối, chưa rửa mặt chưa trang điểm, trên mặt còn có dấu vết mới ngủ dậy, cô ngại ngùng ngẩng mặt lên, vội vàng nhìn lướt qua.
Người đàn ông tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt đen láy sâu thăm thẳm, đường nét vai, cổ, eo và bụng hoàn hảo, chân dài thẳng tắp mạnh mẽ.
Hai chữ: Cực phẩm.
Vốn dĩ cô còn cảm thấy buồn bã vì bản thân mình mất đi đêm đầu tiên một cách khó hiểu, liếc nhìn anh, chút buồn bã này lại vơi đi một phần.
Cũng không biết mình được xem là lỗ hay lãi.
“Muốn tôi nói cái gì?” Tống Huỳnh nhỏ giọng hỏi.
Lục Thiệu Tu: “Lặp lại câu nói vừa rồi của em một lần nữa đi.”
Tống Huỳnh nghĩ ngợi: “Đoạn không cần chịu trách nhiệm kia hả? Sếp Lục, tôi nghiêm túc, anh không cần sợ tôi đổi ý, không phải lạt mềm buộc chặt đâu.”
“Thật sao?” Khóe môi anh khẽ nhếch, hiện lên nụ cười khẩy, dáng vẻ khiến cho người ta áp lực hơn vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588243/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.