“Không phải vì chuyện này, vậy là ai trêu chọc cô?”
Tống Huỳnh không ngờ rằng anh sẽ để ý tới, đành phải nói: “Nào có, không ai trêu chọc tôi cả.”
Bản thân lại không phải học sinh tiểu học, còn mách lẻo sao?
Hơn nữa Lục Thiệu Tu cũng không phải phụ huynh…
Anh không truy hỏi đến cùng, nhìn đồng hồ, rất nhanh đã xuống xe rời đi, chiếc xe này lại tiếp tục để Tống Huỳnh lái về nhà.
Xe của anh quá nhiều, không đặt được vào gara ư?
Từ lúc sinh ra đến giờ, lần đầu tiên Tống Huỳnh bắt đầu học nấu ăn.
Cô phát hiện tiếng Trung quả là sâu rộng, tưởng chừng như là ngôn ngữ phức tạp nhất trên thế giới.
Cái gì gọi là một vài?
Cái gì gọi là số lượng thích hợp?
Cái gì gọi là một chút?
Lục Thiệu Tu đúng là đang cố ý ra đề khó cho cô.
Cuối cùng, Tống Huỳnh loay hoay cả buổi sáng ở phòng bếp, làm ra một phần cà chua xào trứng gà, trứng gà cháy rồi nhưng cà chua vẫn còn sống.
Mèo ngửi thấy mùi tiến vào, trợn trắng mắt rời đi.
Chó vẫy vẫy cái đuôi tiến vào, kẹp chặt đuôi chạy trốn.
Tống Huỳnh: “...”
Đến cả hai đứa nhóc bọn nó cũng không nể mặt, Lục Thiệu Tu sẽ ngoan ngoãn ăn sao?
Có khi nào anh sẽ cho rằng cô muốn hạ độc anh không?
Điều duy nhất đáng ăn mừng là, mấy ngày nay Lục Thiệu Tu đều rất bận, dường như còn muốn tham dự một diễn đàn tài chính, nhận phỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem-anh-trang/3588240/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.