"Liên Nhi..."
Tĩnh Yên hiểu ý cô chết lặng tức thì, tay buông ra khỏi góc váy, biểu tình trên khuôn mặt tuyệt vọng nhìn ra. Bà vô năng chẳng có cách nào hóa giải nút thắt này.
Người quỳ ở ngoài kia nghe được cũng thừa hiểu rất rõ, hắn lặng thinh nhìn cô mãi, người run lên bần bật như lá rụng mùa thu. Gió đông bắt đầu kéo đến dồn dập, hắn lạnh đến thấu xương tủy.
Người hầu lấy áo ấm cho hắn khoác, hắn lại tuyệt nhiên cự tuyệt, cánh tay bị thương đạt giới hạn chịu đựng, máu tuôn ra nhiều hơn, thấm hết băng trắng, nhỏ từng giọt tí tách xuống tuyết lạnh buốt.
Trước vai hắn cũng không khá hơn, máu thấm ra áo, ai ai cũng nhìn rõ được cảnh thê thảm của hắn.
Tĩnh Yên xót con trai, bà chạy nhào ra đất ôm hắn khóc lóc, dùng đủ lời lẽ vẫn không làm lay động được hắn.
Ánh mắt lẳng lặng đượm buồn nhìn cô gái nhỏ không rời, hiện giờ hắn không thể nở nụ cười ôn nhu với cô nữa, chỉ có thể dùng sự chân thành nhất để làm cô hài lòng.
Liên Nhi thật sự tuyệt tình ? Nhìn hắn đã sắp không chống đỡ nổi cô lại đứng yên trong hành lang mà nhìn, một động thái nhỏ của cô dành cho hắn cũng không có.
- Sao trong lòng lại khó chịu thế này... ?
Cô gái nhỏ vẫn mặt lạnh như băng, nhưng đó chỉ là sự giả dối tạm bợ, bởi cô không rõ trái tim và lí trí muốn gì ? Chúng cứ đối lập với nhau khiến cô do dự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3310995/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.