Người hắn lạnh như tảng băng, ôm Liên Nhi làm cô cũng run theo hắn bần bật, nhưng cô lại không thể đẩy hắn ra, bởi cô cảm nhận hắn đang gặp nguy hiểm. Nếu cứ tiếp tục bị lạnh có khi sẽ chết trong đêm.
Trong phòng kín có lò sưởi, nhưng người đàn ông lạnh từ trong xương tủy đi ra, chỉ làm ấm tạm thời bên ngoài không thể giúp hắn.
Liên Nhi không phải bác sĩ, cô không biết phải làm gì để giúp hắn, chỉ biết mỗi cách dùng thân thể giúp hắn.
- Liên Nhi, sao tự nhiên mày lại suy nghĩ ra thế hả ?
Đột nhiên lại xấu hổ, hai má đỏ bừng như hoa giâm bụt, cô tắc lưỡi chẳng còn lựa chọn nào khác, miễn cưỡng thoát ly quần áo, dùng thân trần ôm lấy người đàn ông.
Nhiệt lạnh buốt khiến cô vừa chạm đã run lên cầm cập, còn run hơn gấp 2 3 lần lúc mặc quần áo. Đôi tay nhỏ nhắc yếu nhược liên tục chà sát trên thân thể cường tráng của hắn.
Cô chà đến mỏi tay, thân thể vặn vẹo truyền nhiệt liên tục mà chỉ có thể làm hắn ấm lên một chút. Hơi thở lạnh toát của hắn cứ liên tục thổi vào da mặt mỏng manh của cô, còn có giọng nói âm u hữu lực gọi tên cô liên tục.
Bàn tay của hắn cảm nhận được hơi ấm quen thuộc bắt đầu không yên phận, nắm lấy một bên tuyết nhũ no đủ, thế mà Liên Nhi lại không phản kháng, vẫn ra sức giúp hắn làm ấm.
Kim đồng hồ nhẹ trôi đến tận 2h sáng, đầu óc cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3310996/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.