Cô gái nhỏ rất nhanh được đưa đến phòng hồi sức, chính vị bác sĩ trẻ tuổi kia đưa cô vào tận phòng, còn luyến tiếc nhìn vài giây trước khi rời đi, anh đã âm thầm lấy tóc của cô làm xét nghiệm.
Lâm Vương Minh đi theo từ phòng cấp cứu đến phòng hồi sức, hắn đứng ở ngoài không ngừng nhìn vào, nhìn đến ngây ngốc cả người, mặc cho mẹ hắn có nói gì cũng bỏ ngoài tai, cõi lòng tan nát, lạnh lẽo như đóng tro tàn.
Hắn ở cạnh cô gái nhỏ không rời, không thiết ăn uống nghỉ ngơi, cũng không biết mệt, chỉ chờ cho đôi mắt đẹp đẽ kia có thể hé mở.
"Liên Nhi, em hãy mau tỉnh dậy đi nhé!
Chỉ cần em tỉnh rồi...muốn hành hạ anh như thế nào cũng được.
Mạng của anh...tùy em xử trí..."...
Người nói rất nhiều, nhìn cô gái mê man lòng hắn đau như cắt, cảm thấy hổ thẹn và tội lỗi khi chính hắn đã hại vợ con mình.
.....
Năm ngày sau, cô gái nhỏ từ trong cơn mê cuối cùng cũng tỉnh dậy, khung cảnh mờ nhạt một màu trắng xóa đập vào mắt, ý thức chưa khôi phục thì cơn đau thấu tận tâm can ở vùng bụng truyền đến.
Liên Nhi ậm ừ trong họng khẽ r.ên rền, cô dùng chút ý chí mạnh mẽ để cử động, sợi dây chuyền nước đủng đỉnh lọt vào đôi ngươi tối tăm. Liên Nhi liền biết mình đang nằm trong bệnh viện, đại não truyền đến đoạn kí ức, toàn thân mảnh mai đột nhiên run rẩy như lá rụng mùa thu.
Cô ám ảnh, nhớ như in
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3304829/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.