Trên mặt ướt đẫm sáng bóng bởi giọt lệ mất khống chế trào ra, Liên Nhi như bùng nổ tức giận, tát vào mặt hắn một cái đau điếng.
Nửa mặt góc cạnh in hằn dấu tay đỏ chót, hắn không nổi đóa, rất kiên nhẫn chịu lỗi.
"Liên Nhi, là anh sai, em đánh đi!
Mắng đi, làm bất cứ những gì em muốn!"
Hắn quỳ ngay dưới đất, lần đầu bỏ đi sự kiêu ngạo, cúi đầu ngay mép giường cho cô gái trút giận. Hắn lặng lẽ nuốt ngược nước mắt sắp rơi ra, bàn tay lạnh lẽo gắt gao vo thành nắm đấm, dằn vặt trong lòng khôn nguôi.
Liên Nhi hoàn toàn tuyệt vọng, tâm tình lạnh lẽo còn hơn cả mùa đông, không còn cảm nhận được thứ tình yêu của người đàn ông. Trong lòng cô chỉ có hận và bực tức, cô lấy ngay cái gối ném vào đầu hắn.
"Anh cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh, cho dù anh có nói gì tôi cũng không tha thứ!
Lâm Vương Minh, anh là kẻ giết con tôi! Tôi hận anh!"
Cô hét lên trong phòng kín, nước mắt đầm đìa trên mặt, người đàn ông chậm rãi nhặt chiếc gối lên, mặc kệ cô chống đối, hắn ôm cô vào lòng, nhẹ xoa lên lưng cô.
"Liên Nhi, xin lỗi em, là anh không đúng!
Anh đau lòng lắm, Liên Nhi!
Em đừng như vậy có được không?
Chúng ta sẽ có một đứa con khác..."
"Con khác ư...?"
Cô gái nhỏ trào phúng cười ngặt nghẽo, trong đầu hiện giờ chỉ toàn hận, cảm thấy lời người đàn ông nói ra vô cùng thiếu trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3305290/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.