Tiếng bước chân dồn dập chẳng khác người đi chạy giặt, nhìn thấy cửa phòng người phụ nữ đang mở Liên Nhi chỉ vừa mới đến đã la lên.
"ĐỪNG ĂN CHÁO!"
*Phập*
Thanh âm to lớn vọng tới rồi đột ngột tắt ngấm, mắt cáo mở to ửng hơi nước, đôi ngươi đen láy thu vào khung cảnh người đàn ông đang chưng hửng nhìn cô trong tư thế phóng dao.
Lâm Vương Minh cũng ở trong phòng của người phụ nữ kia, nhưng điều Liên Nhi không ngờ tới...
Cơ thể mảnh mai tức khắc truyền đến cơn đau tột cùng, cô nhìn xuống bụng mình, mũi dao do chính Lâm Vương Minh phóng ra đã đấm thẳng vào bụng cô.
"LIÊN NHI!!!"
Tiếng vọng đau đớn quanh quẩn bên tai, cô gái nhỏ không còn chút sức lực đổ kềnh ra sàn, một mảng đỏ thẫm ồ ạt chảy ra. Máu từ vết thương và khỏe miệng tuôn như thác đổ.
Lâm Vương Minh lập tức đến đỡ lấy người cô, hắn gấp gáp chạy như ma đuổi, vừa chạy vừa hét lớn.
"MAU LẤY XE ĐẾN BỆNH VIỆN NHANH!"....
Tĩnh Yên trong phòng chứng kiến cũng bạt mạng đuổi theo, còn khẩn trương gọi bác sĩ riêng trong dinh thự ra hỗ trợ.
Người đàn ông với sải chân dài nhanh chóng ra đến bên ngoài, mỗi bước đi của hắn đều có vệt máu của cô gái nhỏ lưu lại.
Liên Nhi trong tiềm thức mơ hồ, nắm lấy một góc áo của hắn thì thào đáng thương.
"Đừng...ăn cháo...
Có...độc...mẹ đừng...ăn..."
Đến cuối khi cận kề cái chết cô vẫn nghĩ cho người khác, mặc cho hơi thở đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3304828/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.