*Cốc cốc...*
"Vào đi!"
Âm thanh lanh lảnh vọng ra, Liên Nhi cẩn thận mở cửa đi vào, cúi người chào hỏi, sau đó đặt bát cháo nóng hổi ngay đầu giường.
Cô quỳ bó gối cạnh mép giường, nhìn thấy cánh tay trái đang băng bó của Tĩnh Yên, lớp vải trắng thấm chút máu đỏ, làm cho cô tự dưng có chút xót lòng.
Từ lời nói đến cử chỉ đối với người phụ nữ kia cô luôn hèn mọn, tay nắm lấy một góc chăn, ân cần hỏi han.
"Mẹ, vết thương của mẹ đã đỡ chút nào chưa?"
"Không sao!
Ngồi lên giường đi, đang mang thai đừng ngồi như thế!"
Thanh âm nói ra từ tốn, dịu ngọt hơn trước gấp bội phần, cả ánh mắt cũng không gay gắt, Tĩnh Yên vỗ nhẹ vào một góc giường, ám chỉ cho cô gái ngồi lên.
Liên Nhi không dám không nghe theo, cô ngồi ở mép giường, cầm bát cháo tổ yến nóng hổi, khuấy vài cái, nhẹ nhàng nhu uyển thấp giọng nói.
"Mẹ, con có học trên mạng nấu cháu tổ yến cho mẹ.
Mẹ ăn một chút cho lại sức nhé?"
"Ừm."
Người phụ nữ khẽ gật đầu, tự mình dựa vào thành tường, nhưng vết thương vì bị đạn bắn mà cơ thể mệt nhoài, không đủ sức ngồi dậy.
Cô gái nhỏ rất hiểu chuyện, vội vàng đặt bát cháo sang một bên, giúp người phụ nữ một tay.
Hơi gian nan một chút cũng giúp người tựa vào thành, Liên Nhi chu đáo tự tay mình đút cháo cho người phụ nữ.
Đến muỗng nào Tĩnh Yên đều đón nhận muỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/3304827/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.