Người đàn ông ra tay quá tàn nhẫn, nước nóng hất vào mặt thì biết bao giờ dung nhan mới hồi phục lại. Hai người kia lồm cồm ở bên dưới, Tĩnh Yên tức giận ngẩng mặt lên muốn mắng thì nhận ngay cái nhíu mày uy lực của hắn, khiến bà nhất thời câm nín.
"Mẹ!
Đây là con trả lại cho mẹ!
Còn làm thân thể vợ con bị thương thì con sẽ không bao giờ xuất hiện trong căn nhà này nữa đâu!"
*Xoảng*
Trước mắt bao nhiêu người hắn vứt bể ấm trà, không nán lại kéo ngay cô gái nhỏ định rời đi, tiếng nói ở phía sau chợt vang lên làm hắn dừng bước.
"A Minh, con không phân biệt phải trái trắng đen, chưa hỏi rõ ngọn ngành đã làm hại người khác!
Đây là tác phong của người đứng đắn sao?"
Tĩnh Yên tức tối đỡ Lưu Di ngồi dậy, nhìn vết phỏng trên mặt mà bà không nhịn được bước thẳng tới giằng co kéo tay cô gái nhỏ, hằn học.
"A Minh, cô ta chỉ là công cụ để sinh con, mà nếu là công cụ việc gì con phải làm như thế hả?"
Cổ tay kiều xảo mềm yếu nhận lực bóp mạnh mẽ theo tiếng nói, làm cô gái nhỏ đau nhăn mặt nhăn mày. Lâm Vương Minh chứng kiến món hàng của hắn bị động chạm trước mắt, nổi cơn thịnh nộ gạt phăng tay mẹ hắn.
"Mẹ muốn nói thì cứ nói! Đừng có động vào vợ con!"
"A..."
"Mẹ, cô ấy là người của con, con muốn làm gì thì tùy ý con!
Cô ấy là tài sản được đổi bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751993/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.