Tiếng nhỏ vụn khóc lóc nhanh chóng bị hắn nuốt lấy không thoát ra được, trong chốc lát đồ trên người thoát ly khỏi thân. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, hắn khẩn trương tiến vào cơ thể cô, thỏa mãn gầm nhẹ.
Có lẽ vì bỏ đói hắn lâu ngày nên đêm đó cô bị hành xác tận 2 3 hiệp, mỗi hiệp điều triền miên kéo dài. Sức bền của hắn khiến cô ám ảnh, xương lưng gần như sắp gãy vụn, bụng nhỏ nhức nhối, ngủ cũng mơ màn gặp ác mộng.
Hắn ôm cô ngủ rất chặt, dường như đã quen với cảm giác có Liên Nhi bên cạnh, ngủ mà không ôm cô lại thấy trong lòng trống rỗng, thiếu vắng.
Sáng hôm sau, Liên Nhi bị hành mệt mỏi nhưng vẫn dậy rất sớm, cô còn nhớ lời của mẹ chồng dặn dò, làm dâu ít nhiều cũng phải nấu được 1 bữa ăn cho bà. Thế nên, nhân lúc trời vừa ló rạng không lâu, người đàn ông vẫn còn ngủ say, cô lặng lẽ sửa soạn rồi đến nhà bếp làm thức ăn.
Đầu bếp hay người làm ở đây rất khinh khi cô, bởi họ là những người thích nịnh nọt, thấy Liên Nhi không được coi trọng mà họ theo đó đối đãi với cô.
Liên Nhi vào trong bếp hỏi gì cũng chẳng ai thèm ngó ngàng, cùng lắm thì chỉ nói vài câu cho có.
"Thiếu phu nhân, tôi đang bận lắm, người chịu khó tự tìm đi!"
Hoặc là....
"Thiếu phu nhân thân phận...thế này liệu có thể nấu được mấy món phu nhân muốn ăn không?"....
Toàn những câu châm biếm lộ liễu, Liên Nhi hiểu rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751991/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.