"Tôi..."
Liên Nhi đột nhiên rúng mình lên, vì bá khí của hắn quá ghê rợn mà cô không dám chậm chạp, bình tĩnh tự bước đến giúp hắn cởi áo.
Cô chưa từng làm qua những việc này với đàn ông, ngượng ngùng đến mức không ngừng né tránh, sợ nhìn thấy thân thể hắn cô lại run lên. Mặc dù cả hai đã ngủ với nhau đáng nhẽ chuyện này quá đổi bình thường, nhưng giữa họ chỉ có một lần, khi ấy còn là bị ép buộc, nhìn còn không dám nhìn, nói vợ chồng thì phải thoải mái với nhau thì thật đúng là nói dối.
Tay nhỏ run lên cầm cập, khi cởi đến nút thứ 3 đột ngột hắn bắt tay cô, làm người hốt hoảng muốn rút tay lại bị hắn dùng sức kéo lại ôm vào lòng.
"Lâm Vương Minh, anh làm cái gì vậy?"
Mặt ngọc tái mét, Liên Nhi chống tay trước ngực tinh tráng của hắn, càng đẩy càng bị giam hãm.
Hắn nhìn xuống bàn tay còn chưa lành hẳn của cô, rồi lại nhíu chặt mí mắt nặng nề dò xét thân thể cô, u trầm không vừa ý hỏi.
"Đồ ngủ đâu không mặc vào?
Tôi nhớ đã dặn cô tối đến phải mặc đồ ngủ rồi mà?"
"Tôi...tôi..."
Giọng ấp úng, Liên Nhi chột dạ mất khống chế hành động, tay xắm nắm trước cổ áo như che đậy, làm hắn chú ý, tức thì vạch cổ áo ra xem.
Một mảng ửng đỏ kéo dài từ cổ thon trắng như sứ của cô xuống xương quai tinh tế mảnh mai, hệt như bị phỏng. Lâm Vương Minh liền đoán ra được ẩn khúc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751995/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.