Rất lâu, hắn lăn lộn trên giường, trằn trọc mãi không yên, từ khi nào mà hắn rời cô gái nhỏ lại không thể ngủ.
Bức bối trong người làm hắn hằn học bật dậy, hắn nhìn xuống mặt đất thanh thúy, cô gái nhỏ đang co ro vì lạnh, còn mơ màng nói gì đó.
Hắn nghe không rõ, mò xuống cúi sát tai nghe cô nói, một hồi cũng biết cô đang ấm ức vì bị hắn trút giận.
Bấy giờ, hắn mới bình tĩnh suy xét lại mọi chuyện, nhớ lại lúc hắn bắt gặp Liên Nhi nói chuyện với người khác, quả thật cô luôn giữ khoảng cách, không có cử chỉ nào quá chức phận.
Cô còn công khai nói chuyện, không phải một đôi mèo mã gà đồng lén lút với nhau. Có lẽ...hắn đã thật sự ghen lên quá mức.
- Lâm Vương Minh, mày bị sao thế ?
- Mày chỉ mới thích cô ta...không yêu sao lại ghen chứ ?
Hắn tự sỉ vả chính bản thân, biết rất rõ ngược đãi hắn dành cho cô gái nhỏ bộc phát từ sự ghen tuông. Còn ghen một cách thái quá khi trái tim chưa xác nhận mình đã yêu.
Chỉ mới xa có một chút mà hắn liền mất ngủ, còn cô gái thì trái ngược hoàn toàn với hắn. Ngủ mê man, nhưng cơ thể rất lạnh, hắn nhìn mà có chút xót trong lòng.
Vẫn là không nỡ thật sự phạt cô nằm dưới đất, lén lút bế cô lên giường. Khi hắn được ôm cô cảm giác khó chịu trong lòng cũng dần vơi đi.
Nửa đêm, cô gái nhỏ cảm thấy thân thể cứng đờ, cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751982/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.