Liên Nhi ho lên sặc sụa, chưa kịp định thần tóc cô lại bị hắn giựt ngược, một mảng da đầu bị kéo đau điếng, làm cho Liên Nhi không chịu nổi duỗi tay gian nan cào cấu.
"Buông ra! Lâm Vương Minh, anh bị điên à?"
Sức lực một cô gái yếu ớt không thấm thía vào đâu, ngược lại còn làm hắn thêm điên tiết, mặt nhỏ lần nữa lại bị bóp lấy.
"Cô dám mắng tôi điên?"
"Phải! Tôi mắng anh đấy!
Anh là tên điên!
Tôi và Thiên Kỳ chẳng làm gì sai cả, ngay cả việc nói chuyện như giao tiếp bình thường mà anh cũng nổi cơn thì chính là bị điên đấy!"
Cô gái nhỏ hét lớn vào mặt hắn, giãy giụa trong vô lực, bất ngờ nhận sự tức giận vô lý khiến cô ấm ức không muốn nhẫn nhịn, to gan chống đối.
Móng tay ngắn ngủn cố cấu vào da thịt của hắn, làm cho hắn tức điên lên, đẩy Liên Nhi vô tình đập đầu vào thành giường.
Âm thanh nhức nhối vang lớn, đầu óc tức thì quay cuồng, trên trán ửng đỏ vì va đập, Liên Nhi còn chưa hết xây xẩm hắn đã kéo cô ngả ngửa ra giường, cuồng loạn hôn lên người cô.
"Buông ra! Lâm Vương Minh, anh là tên cặn bã!
Buông tôi ra!"
"Á!!!"
Một vết cắn ngay vào vai mềm, hắn cắn đến rỉ máu, không chút thương hoa tiếc ngọc. Tay và chân bất luận quờ quạng như thế nào cũng không ngăn cản được hành động điên cuồng của hắn, chưa gì tay hắn đã luồn vào trong áo lót, ra sức bóp nắn đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751984/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.