Cô gái kia có gì mà hắn phải hành động khác lạ như vậy ? Chính bản thân hắn cũng không rõ.
Thanh âm của cô gái bất ngờ vọng tới kéo hắn về thực tại, hắn nhanh chóng điều chỉnh lại phong thái, cao ngạo đặt chân vào một cô nhi viện nhỏ bé.
"Dì Dung, chú Tường, cháu về rồi đây!
Mọi người ơi, Liên Nhi về rồi!"
Người còn chưa vào đến nhà thì âm thanh đã đi trước, những người ở bên trong nghe thanh âm quen thuộc liền bước ra.
Lũ nhóc trong cô nhi viện nhìn thấy cô gái nhỏ trở về, vui mừng chạy tung tăng ra đón, chúng ôm lấy cô chẳng khác nào gà con theo mẹ.
Liên Nhi ẵm một bé trai trong tay, đó chính là A Bảo mà cô thương nhất.
"Chị, chị về rồi! A Bảo nhớ chị lắm đó!"
Đứa trẻ dúi đầu vào ngay trước ngực cô gái nũng nịu nói, tay còn không yên phận đặt ngay một bên gò bồng, làm cho người đàn ông mặt lạnh ở phía sau nhìn thấy nổi cơn ghen.
"Nè! Thằng oắt con, bỏ cái tay ra khỏi người vợ ông ngay!"
Hắn phóng nhanh như chớp kéo tay đứa trẻ ra, vì dùng lực mạnh, và vì vẻ mặt hắn quá hung tợn mà làm cậu nhóc hét toáng khóc lên.
"Lâm Vương Minh, anh làm cái gì vậy hả?"
Cô gái nhanh chóng gạt tay hắn, hết bọt mềm cứng dỗ dành đứa trẻ. Người đàn ông kia là một kẻ cuồng chiếm hữu, chứng kiến cô dành tình thương cho một đứa nhỏ mà phát cáu lên.
"Lý Liên Nhi, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doa-hoa-trong-vung-cam/2751979/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.