Không ngờ trong tình huống chưa điều tra rõ ràng, Lăng Thược đã bị định tội.
Vị đội trưởng mấy ngày trước còn tự nhận mình là người chính nghĩa, quyết tâm duy trì trật tự xã hội, vì muốn nhanh chóng kết thúc vụ án, trực tiếp đẩy tội danh giết người lên người cậu, hơn nữa các cảnh sát dưới quyền hắn cũng tin tưởng không nghi ngờ.
Mà Lăng Thược thì sao, cậu không thể giải thích, cũng không có chứng cứ, chỉ nói mỗi một phủ nhận nhạt nhẽo.
Một lần nữa quay trở về phòng giam, cậu tựa hồ không còn sợ hãi, nản lòng thoái chí, cho dù Trương Phạn tới gần, cũng bình tĩnh không gợn sóng.
Cậu đã sa ngã, bản thân cùng lắm chỉ đang kéo dài hơi tàn, còn sợ chết làm gì? Dù sao bộ dáng hiện tại người không ra người quỷ không ra quỷ, cùng xác chết có gì khác nhau? Con mẹ nó cái quái gì thế này, Lăng Thược cười rộ lên, tiếng cười suy yếu, yết hầu cọ xát tạo cảm giác đau đớn.
Cậu không phải loại người như vậy.
Cậu không thích nói tục, không thích tức giận, nếu gặp chuyện khó xử, cậu cũng sẽ tận lực giữ bình tĩnh.
Nhưng kiên trì hàm dưỡng gì đó, đã sớm bị cậu vứt đâu đó ngoài đường.
Thế mà con quỷ bên cạnh một khắc cũng không chịu buông tha cậu, dù cậu đã phải trả giá cả đời, vẫn cứ dây dưa với cậu.
Nếu không phải vì Trương Phạn, sao cậu có thể bị hiểu lầm, bị người ta chụp mũ giết người?
Lăng Thược ra sức tránh né cái hôn, ngữ khí cứng rắn: “Cút, tôi không muốn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497707/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.