Lăng Thược căng chặt cơ thể, rõ ràng đang sợ hãi hoảng loạn, nhưng ngữ khí quỷ mị thì thầm lại êm tai đến vậy, giọng nói mang theo nhu tình vô tận, làm người nghe chìm đắm, thả lỏng tinh thần, dần rơi xuống bẫy rập.
“Bảo bối… nói chuyện với anh đi, anh nhớ em lắm.”
Hắn hơi đè thấp giọng, thanh âm cổ họng tràn ra, mang theo âm điệu ưu nhã từ tính, đặc biệt khi hắn nói tình ngữ càng trở nên quyến rũ, như dệt một tấm lưới ái tình, nhẹ nhàng khoác lên người cậu.
Bị tác động liên tục, Lăng Thược hơi hơi dao động, nhưng trước sau vẫn cảnh giác cao độ, không thèm đáp lại hắn.
“Dù mỗi ngày đều được nhìn em, nhưng không thể chạm vào, quả nhiên không đủ thỏa mãn.” Trương Phạn tiếc nuối thở dài, đồng thời dùng sức ôm người trong lòng.
Lăng Thược hít một hơi, hắn như dùng toàn bộ trong lượng đè lên người cậu, nếu không vì sao cậu lại thấy khó thở? Tưởng tượng có một đôi mắt luôn trắng trợn nhìn trộm cậu, khi cậu gặp khó khăn, yếu đuối, tuyệt vọng, khóc lóc xấu xí đều thu vào mắt, mà cậu chẳng bao giờ phát hiện. Càng nghĩ càng cảm thấy kinh khủng
Cậu nuốt nước bọt, hỏi: “Vụ kia… có phải là anh…”
Tuy cậu hết sức cố gắng giữ bình tĩnh, dùng ngữ khí nghiêm túc nhất chất vấn hắn, cơ đến lúc thốt ra khỏi miệng, âm thanh cứ run cầm cập, không hề có lực uy hiếp.
Trương Phạn biết cậu muốn hỏi chuyện gì, nhưng hắn không nói thẳng, chỉ hôn nhẹ đỉnh đầu cậu, không rõ cảm xúc đáp lại đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do/4497706/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.