Edit: Chu
Ngồi trên điện Nghị Sự của Khung Đỉnh Sơn, Thẩm Thanh Thu rất xấu hổ.
Nói chính sự trước, mười hai người ngồi chung với nhau, uống trà, cắn hạt dưa, thỉnh thoảng có người nói mấy câu tào lao, không khí yên bình lạ thường.
Nhưng mà——
Thẩm Thanh Thu lay lay chiết phiến, ngoài mặt vân đạm phong kinh, lòng lại như đứng trước đống lửa, ngồi trên đống than.
Đừng có nhìn qua đây! Ta không tiếp đâu xin cảm ơn!
Chưởng môn triệu tập mười hai vị phong chủ tới điện Nghị Sự của Khung Đỉnh Sơn, từ khi vào đại sảnh, Thẩm Thanh Thu phát hiện tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn y. Tuy rằng che dấu không tệ, nhưng mà trải qua nhiều chuyện xấu hổ như vậy, Thẩm Thanh Thu coi chuyện này như không, ngoài mặt bình đạm không có gì kỳ lạ trong lòng lại nổi gió phun mây, ánh mắt cực kỳ cảnh giác, như liếc mắt qua đã nhìn thấu.
Không cần phải nói, người trong phái nhất định lại mở họp nghiên cứu y rồi.
Việc đồng nghiệp lén lút mở họp tìm hiểu về mình, quả thực khó chịu!
Nhạc Thanh Nguyên ho khan nhẹ một tiếng, mở miệng phá vỡ an tĩnh: “Thanh Thu sư đệ, mấy ngày nay có ổn không?”
Thẩm Thanh Thu nói: “Cái gì cũng ổn, chưởng môn sư huynh chớ lo.”
Vẫn là kịch bản như thế, vẫn là ngữ khí như thế, chẳng khác gì so với đời trước.
Mấy năm nay Thẩm Thanh Thu phát ngốc dạy dỗ đệ tử ở Thanh Tĩnh Phong, đọc sách, trải qua chuỗi ngày ăn no chờ chết. Thời gian còn lại, căn bản không giao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-xuan-son/4605025/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.