Căn phòng thực tế ảo.
Giờ khắc này trong căn phòng ấy có ba bóng hình. Hai cao to, một vừa vặn.
Khỏi nói cũng biết chắc rằng trong hai người cao to kia chắc chắn có Thu Phong trong đó. Đúng thế, chính là Thu Phong và Tô Lâm. Còn người kia là em trai của hắn Quốc Thiên.
Theo như lịch trình bây giờ Thu Phong sẽ về lại miền Bắc nhưng không. Hắn không có thời gian cho việc về Bắc, bởi cơ thể hắn còn hàng tá vấn đề đang diễn ra. Hắn không thể mang cái thân tàn ma dại không kiểm soát này trở về lại Bắc được.
Vì sao? Như ta đã biết thừa rằng sức mạnh quái quỷ tuyệt đẹp của hắn là một con dao hai lưỡi. Chẳng biết nó bật ra lúc nào, cũng chẳng biết nó tắt đi lúc nào. Quá mức phiền phức, Thu Phong đã từng ước rằng nếu đêm hôm đó hắn không nóng vội, không nghịch ngu thì bây giờ đâu có phải khổ như thế này.
Khổ. Khổ vì cái gì? Khổ vì cái này đây này!
Hắn đang phải vận lại nội công, thứ mà hắn đã mất con bà nó từ hai ngày trước rồi. Làm thế quái nào mà nó có thể vận cộng được? Người ép hắn chính là lão già cà rỡ không hiểu chuyện Tô Lâm kia chứ không ai khác.
So với hắn Quốc Thiên cũng chẳng khá hơn là bao, thằng cu đang bị Tô Lâm bắt tập một thứ công pháp gì đấy mà có thể dùng một ngón tay đâm bể một tảng đá lớn. Nghe có vẻ vô lý nhưng là thật.
Bằng một cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883170/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.