“Anh đã nhìn thấy gì?”
Lúc này Quốc Thiên cùng Mạnh Dũng đã đỡ Thu Phong lên một chiếc ghế bành dài trong phòng trà.
“Anh chẳng thấy gì cả … chỉ thấy bỗng nhiên mất hết sức lực rồi đau đỡn …”
Thu Phong mệt mỏi trả lời đứt quãng trước câu hỏi của Quốc Thiên.
Không phải hắn không thấy gì, mà là hắn không thể nói được. Hắn thấy chính hắn trong đó, hắn thấy hắn giết chết rất nhiều người. Trong đó có gia đình của hắn hiện tại, hắn đã giết ba mẹ, giết hai đứa em trai của mình Quốc Thiên – Thiên Long. Và một người con gái nữa, lạ mặt, nhưng cũng rất thân quen, hắn chẳng biết người đó là ai. Tất nhiên rằng hắn cũng giết cô ta.
Tại sao hắn lại thấy điều đó? Tại sao hắn lại phải giết tất cả mọi người. Tuy nhiên hắn thấy một điều không thể tin được rằng … thế giới này sắp lâm vào chiến tranh, chẳng rõ số người chết … hắn chỉ thấy rằng rất rất nhiều người chết.
Hắn thấy Xích Quỷ bị diệt, cả thế giới bị diệt … vì một thứ gì đó mà chỉ còn vài người sống sót.
Trong thời gian một cái chớp mắt, hắn thấy rất nhiều thứ không nên thấy. Tại sao?
Tại sao hắn không thấy tiền kiếp của mình như hai người kia? Tại sao hắn lại thấy một viễn cảnh khác … không lẽ thứ hắn thấy là hắn của song song chứ không phải tiền kiếp?
Bỗng nhiên Thu Phong suy nghĩ theo một hướng khác, hắn không phải là thấy tiền kiếp mà là thấy trực diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/do-thi-quy-vuong/1883169/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.