Vũ Nhi ngồi trong phòng cả ngày không biết làm gì, cảm thấy vô cùng nhàm chán khi Thiên Ân bảo cô nghỉ ngơi không cho cô làm bất cứ thứ gì, mọi giấy tờ tài liệu anh sắp xếp làm hết rồi đi họp còn chưa thấy trở về phòng.
"Mình đi ra ngoài kiếm gì đó ăn sẵn tiện đi dạo xem thử như thế nào, chứ ở trong phòng làm việc này hoài mình sắp mọc rễ tới nơi rồi!"
Vũ Nhi than thở và quyết định đứng dậy đi ra khỏi đây.
Cô chậm bước đi thẳng trên dãy hành lang qua các dãy phòng, ánh mắt nhìn ngó xung quanh quan sát mọi thứ thì bất chợt cô gặp Dương Tuấn đang đi tới đây.
- Vũ Nhi!
Dương Tuấn gọi tên cô, bất ngờ khi lại gặp cô ở đây.
Cô thấy vậy vội quay người đi nhanh về phòng làm việc của Thiên Ân vì không muốn gặp mặt Dương Tuấn và càng không muốn nói chuyện với anh ta, sau những gì anh nói lúc sáng khi còn ở nhà. Nhưng cô chưa kịp đi thì bị Dương Tuấn nhanh hơn một bước nắm lấy cánh tay cô giữ lại gằn giọng nói:
- Sao thấy anh em lại né tránh vậy Vũ Nhi? Mà em làm gì ở đây thế?
Vũ Nhi nhăn mặt khó chịu, cảm thấy cánh tay đau bị Dương Tuấn bóp mạnh vào, cô cố giật tay mình lại mà nói:
- Bỏ ra, anh đang làm em đau đấy. Đang ở nơi làm việc không tiện nói chuyện có gì chúng ta nói chuyện sau.
- Anh không bỏ nếu em không chịu nghe anh nói. Hết giờ làm anh sẽ đưa em đến bệnh viện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35272/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.