Vì không muốn ở bệnh viện nên Thiên Ân đưa Vũ Nhi về nhà thoải mái hơn, anh cũng tiện chăm sóc cho cô trong khoảng thời gian này.
Hiện tại cô đang ngồi trên giường suy nghĩ bâng quơ đủ điều, không biết Thiên làm gì ở dưới nhà từ nãy giờ không thấy lên, nên xuống giường đi ra khỏi phòng để xuống xem thử như thế nào.
Cô nhẹ bước đi qua dãy phòng thì chợt dừng lại ngay phòng của Dương Tuấn khi tình cờ nghe thấy lùm xùm gì trong căn phòng đó.
- Chúng ta ly hôn đi, tôi sẽ đưa Bạch Tuột đi, còn nữa tôi sẽ bảo ba tôi rút hết vốn trong tập đoàn của nhà anh ra và không đầu tư vô dự án của anh nữa.
Hiên tức giận gằn giọng nói trong uất ức, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
- Anh xin em đừng làm như thế, anh xin em đừng đi. Anh biết lỗi rồi!
Dương Tuấn nắm lấy tay Hiên giữ lại nài nỉ nhưng bị Hiên hất mạnh ra.
- Tôi nhịn anh hết lần này đến lần khác khi thấy anh trăng hoa với bao nhiêu người phụ nữ, tôi đã phải sống giả tạo với bao nhiêu người để họ ngỡ rằng tôi lấy được một người chồng hạnh phúc. Giờ anh con gian díu với em dâu, làm nó có thai! Tôi chịu hết nổi rồi đấy!
Hiên quát mắng với nét mặt hiện rõ sự đau khổ, trong khi Bạch Tuột đứng đó khóc lóc thấy thương. Hiên cứ thế xếp đồ vào Vali mặc cho Dương Tuấn có cầu xin cô ở lại.
- Anh xin em, hãy nghĩ cho Bạch Tuột đi, nó không thể nào không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35273/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.