Vũ Nhi nằm phịch xuống giường mà khóc trong thầm lặng, nhớ lại những tháng này cô với Dương Tuấn bên nhau.
Cô quen anh lúc tình cờ gặp anh đang nghỉ dưỡng ở gần bãi biển nơi cô ở, hai người tới với nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi tiếng sét ái tình đánh ngang qua và hai người tìm hiểu nhau từ đó, đã quen nhau hơn một năm. Cho tới một ngày cô quyết định trao cho cái đáng giá của một người con gái cho anh và cứ thế anh hay lui tới, hai người gặp nhau ở khách sạn, cô đã giấu không nói cho ba của mình biết.
"Có lẽ mình đã quá cố chấp chăng? Anh Tuấn đã có vợ và con, mình không muốn làm con giáp thứ 13 phá hoại hạnh phúc của họ được, cũng trách mình đã không tìm hiểu kĩ gia đình anh để lao vào cuộc yêu không phân định và rồi có con ngoài ý muốn..."
Ngày hôm sau, Thiên Ân đang đứng trước gương cài từng khuy nút áo sơ mi trắng chuẩn bị đi tới tập đoàn làm việc theo yêu cầu của ba anh, dù sao thì ba anh cũng tuổi già sức yếu rồi nên anh sẽ giúp ba điều hành những công việc còn lại mặc dù tuổi đời của anh còn rất trẻ, với những gì anh từng đi du học ở Pháp thì anh cũng tích lũy được kinh nghiệm cho mình.
Anh chợt nghĩ lại tới chuyện hôm qua, có lẽ những gì anh nói với Vũ Nhi mong cô sẽ hiểu ra và không có cố chấp nữa. Anh không muốn có chuyện gì xảy ra trong gia đình của mình cả.
Vũ Nhi từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35271/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.