Chiều, Thiên Ân nắm lấy tay nhóc tì khoảng chừng bảy tuổi tung tăng cùng anh đi trên dãy hành lang sau khi hai chú cháu cùng nhau dạo chơi sau vườn.
- Chú Ân ơi, con muốn sau này lớn lên đẹp trai như chú... Nhìn chú còn đẹp hơn cả ba con nữa...
Nhóc nói chậm từng câu từng chữ vô cùng dễ thương cùng ánh mắt long lanh ngước lên nhìn Thiên Ân. Anh chỉ cười lấy tay xoa đầu nhóc, nói giọng ôn nhu:
- Thằng nhóc Bạch Tuột ngốc này, không được nói như vậy biết chưa. Chú không đẹp như con nghĩ đâu, chỉ xấu như những hoàng tử trong truyện cổ tích mẹ hay kể cho con nghe thôi.
Cứ thế hai chú cháu dắt tay nhau đi, Thiên Ân đưa Bạch Tuột về phòng với mẹ của nó thì chợt dừng lại khi thấy Vũ Nhi từ trong phòng của hai người bước ra, hình như định đi đâu đó thì Dương Tuấn từ trong phòng của anh ta đi ra nhìn thấy cô liền kéo đi tới đứng sau góc tường gần đó tránh sự nhìn thấy của mọi người trong nhà.
- Anh làm cái gì vậy, lỡ ai đi ngang qua nhìn thấy thì sao?
Vũ Nhi gằn giọng nói khẽ đủ để hai người nghe thấy, ánh mắt khó chịu nhìn Dương Tuấn.
- Anh chỉ muốn đưa em cái này rồi đi liền!
Dương Tuấn nói rồi lấy trong túi ra một chiếc nhẫn đính viên kim cương, anh nắm lấy bàn tay của Vũ Nhi rút chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út cô đang đeo tháo ra ném đi rồi đeo vào cho cô, khiến cô vô cùng bất ngờ.
Chiếc nhẫn cưới bằng bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35270/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.