Sáng ngày hôm sau, Vũ Nhi lờ mờ tỉnh dậy, cô lấy tay che đi ánh sáng mặt trời vì khiến cô cảm thấy chói mắt, chợt cô có chút giật mình nhìn thấy Thiên Ân ngồi trên chiếc ghế gỗ đằng kia đan dây hai sợi dây len mà vài ngày trước chưa xong.
Nhìn dáng vẻ anh ngồi cùng với góc cạnh trên khuôn mặt vô cùng đĩnh đạc và có đôi chút lạnh lùng. Ánh mắt nhìn dáng vẻ đó của anh làm cô nhớ lại năm cô 13 tuổi, cô đã từng gặp một chàng trai cũng với dáng ngồi đó đan dây, mái tóc hơi hoe nâu có nét gì đó lai tây.
- Dậy rồi thì mau đi chuẩn bị xuống dưới ăn sáng cùng mọi người, hôm nay anh trai tôi với chị dâu mới đi công tác nước ngoài về. Lúc đám cưới diễn ra hơi gấp anh chị không kịp về nên em chứa gặp mặt họ, giờ xuống dưới chào nhau một tiếng.
Thiên Ân vừa nói vừa tập trung đan dây rồi đứng dậy đi tới chỗ Vũ Nhi, kéo cổ tay cô đeo vào thắt lại một cách nhanh gọn, anh tháo cái vòng tay cũ của cô vứt đi. Điều đó khiến ngạc nhiên, tròn mắt nhìn anh không nói gì.
Anh lấy bộ đồ được xếp gọn gàng trong tủ đã chuẩn bị trước đó đưa cho cô trầm giọng nói:
- Thay đồ đi, tôi ở đây đợi em!
Vũ Nhi chần chừ rồi cầm lấy bước xuống giường đi vào phòng thay đồ với nét mặt thoáng buồn không được vui.
Dưới phòng ăn lớn.
Thiên Ân nắm tay Vũ Nhi đi xuống mặc cho cô gắng sức buông ra nhưng không được. Bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-menh-co-bao-gio-gap-lai/35269/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.