Còn giờ thì sao?
Vũ Bất Bại suýt hộc máu.
Muốn chỉ thẳng vào mặt Tô Minh chửi: cậu điên rồi hả!
Bình thường cậu có kiêu ngạo, bá đạo, ngông cuồng như nào cũng được, nhưng ở trước mặt Quan Hoàng, cậu không thể nhịn một chút hả? Tôi gọi cậu bằng ông nội luôn cũng không được sao?
Đương nhiên, giờ có nói gì nữa cũng muộn rồi.
Vũ Bất Bại thầm đáng tiếc và chán nản.
Tô Minh có xuất sắc và mạnh cỡ nào thì ông ta cũng muốn văng tục với anh.
"Cậu Tô, xin mời, cậu giết con trai bổn tọa rồi lại đến môn phái của người phụ nữ nhà tôi gây chuyện. Bổn tọa muốn đánh một trận với cậu, hẳn là không quá đáng nhỉ? Huống chi, ở trong mắt cậu, bổn tọa cũng là loại người có thể giết chết dễ như trở bàn tay", Lâm Yển giơ tay lên, làm động tác mời Tô Minh, cười nói.
"Khuynh Thành, né ra nào, ngoan ngoãn đứng làm khán giả đi", Quan Hoàng nhìn về phía Quan Khuynh Thành đang nắm chặt lấy cánh tay Tô Minh, nghiêm túc nói.
Quan Khuynh Thành không muốn, cứng đầu cầu xin Tô Minh: "Anh Minh ơi, em xin anh đó, đừng đánh nhau với Lâm Yển, nguy hiểm lắm".
"Quan Khuynh Thành, con không nghe thấy phụ hoàng nói gì hả? Nếu không ra ngoài thì ta sẽ ra tay đó", Quan Hoàng lớn tiếng nói.
Bấy giờ, sắc mặt Quan Khuynh Thành cũng trắng bệch, run rẩy thả tay ra rồi vội vã lùi ra ngoài sân. Tuy trong lòng cô chẳng muốn chút nào, nhưng cô biết, nếu mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dinh-cap-tong-su/639618/chuong-1238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.