Ryan bồng Bethany đi về phía ngôi nhà được nửa đường bỗng dừng lại. Một vài đàn ông có thể lờ đi những tiếng rền rĩ của con ngựa đáng thương, nhưng anh không thuộc kiểu đấy. Ryan nhìn xuống và trông thấy Bethany đang cố đưa mắt nhìn qua vai anh về phía chuồng ngựa. Phải vòng lại thôi.
“Anh nghĩ chắc em cũng muốn đến chào nó một tiếng.”
Trong mỗi bước đi đến chuồng ngựa Ryan không ngớt tự nhủ rằng có nhiều điều còn quan trọng hơn cả tình dục, và nói một câu chào với con vật mình từng yêu thương đã rất lâu rồi mới tìm lại được là một trong số ấy. Con Wink chính là một trong những thứ cô yêu thương vô cùng trong cuộc đời này. Nếu bố không hăm he này nọ thì chắc em đã ngủ ở chuồng ngựa rồi, cô đã nói với anh như vậy vào buổi tối đầu tiên gặp nhau. Ryan ngay từ lúc đó đã trao gần như trọn trái tim mình cho cô gái ấy – trông thấy tình yêu ánh lên trong đôi mắt cô, thấu hiểu được nỗi buồn của cô bởi vì bản chất thực trong cô đã bị bức lìa.
Đây là điều quan trọng – một cuộc hội ngộ sau tám năm xa cách. Anh có thể làm tình với Bethany trong suốt thời gian còn lại của cuộc đời mình, nhưng khoảnh khắc này có thể trôi đi, không bao giờ có thể lấy lại được, cả Bethany, cả con Wink. Ryan đã bỏ ra ba mươi sáu ngàn đô la để tạo ra khoảnh khắc mà anh muốn cả cô chủ lẫn con ngựa đều được tận hưởng. Số tiền ấy còn đáng vào việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191359/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.