Chỉ là bạn thôi. Suốt mấy ngày sau đó, câu nói ấy trở thành câu chú cầu thần của Bethany. Cô không bao giờ có thể là người phụ nữ Ryan cần hay xứng đáng được có, không ở trên giường và cũng không bất kỳ nơi nào khác. Cô luôn cương quyết dặn lòng rằng tơ tưởng hay ấp ủ ý nghĩ hai người có thể vượt qua giới hạn tình bạn là một điều hoàn toàn điên rồ. Và dù cái ý nghĩ đấy có sức cám dỗ đến thế nào thì cũng không công bằng với Ryan.
Vào thứ Bảy kế tiếp, khi đến trại xem Heidi cưỡi ngựa, cô nhất định giữ vững thái độ đúng mực của một người bạn. Ban đầu, việc này không mấy khó khăn vì Ryan bận loay hoay với chiếc xe của cô ở chỗ khác. Khi bộ tản nhiệt rốt cuộc đã được thay và anh đến cùng cô xem Heidi cưỡi ngựa, Bethany luôn tự nhỉ không được để lòng biết ơn lấn át quyết tâm của mình.
“Cảm ơn, Ryan. Em nợ anh gì đây?”
Anh chuyển ánh mắt sáng lấp lánh sang cô, “Không nợ gì cả. Anh mua cái bộ tản nhiệt đấy ở một cửa hàng đồ cũ, chỉ tốn có vài đồng thôi. Nhà anh có cửa hàng động cơ riêng với đầy đủ các dụng cụ nên lắp đặt nó cũng không mất mấy thời gian”.
“Em quả thực muốn trả tiền cho anh.”
“Thôi.” Anh nháy mắt với cô. “Anh thích được trả công theo cách khác.”
Bethany đã từng nghe kiểu nói đấy. Hai má nóng bừng, cô nhìn lảng đi, không biết phải đáp lại thế nào trong một lúc. Rồi những năm tháng đấu khẩu với mấy ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191358/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.