Hai ly vang đầy nhóc giúp Bethany ngủ một giấc say cho đến tận sáng hôm sau nhưng lúc tỉnh dậy lại thấy bứt rứt khó chịu. Với những người khác, có khi còn hát dưới cơn mưa tuyết, rồi lại dang rộng hai tay ôm lấy ngày mới. Còn cô, khi tỉnh dậy chỉ muốn một cốc cà phê, ở một mình trong im lặng tuyệt đối cho đến khi sự bức bối trong người từ từ dịu hẳn. Cứ thế suốt mấy năm qua kể từ sau vụ tai nạn – khủng khiếp làm sao cái cảm giác bị mắc kẹt không lối thoát trùm lấy mỗi khi cô mở mắt ra để nhận biết một điều rằng, những giấc mơ tươi đẹp của mình sẽ không bao giờ thành hiện thực. Những giấc mơ được đi, được chạy, được cưỡi ngựa, được khiêu vũ, được giải thoát khỏi cái nhà tù là chính thân thể cô.
Ánh bình minh rọi xuyên qua cửa sổ, phản chiếu màu trắng của tuyết làm lóa mắt. Những tấm rèm che bằng vải mộc không ngăn nổi thứ ánh sáng chói lòa ấy. Bethany mở he hé một mắt, rên lên, một tay vắt ngang qua mặt. Ngay cả tiếng sột soạt của áo gối dường như cũng tạo nên một âm thanh khó nghe đối với cô.
Muốn từ từ làm quen với ánh sáng chói chang bên ngoài, Bethany nhích cánh tay xuống từng chút một. Những bức tường trắng toát trở nên trắng hơn bình thường. Chẳng có gì phá vỡ sự đơn điệu – không ảnh, không tranh, hay bất kỳ thứ gì. Tủ gương và bàn cũng gần như trống trơn, không một món đồ lặt vặt nào, không cà vạt, không khăn lót cốc. Phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191357/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.