Ryan ôm Bethany trong tay cho đến khi cô thiếp đi, rồi anh len lén ra khỏi giường đi tản bộ dọc theo bờ hồ, trái tim anh nhức nhối theo từng nhịp bước. Chúa ơi, làm ơn. Những lời đó trở thành một bài kinh cầu, cứ lặp đi lặp lại. Cô thật đáng yêu, và cô đã tỏa sáng làm sao. Cô như ánh mặt trời dịu ngọt mùa xuân, Bethany của anh. Hay ánh trăng lấp loáng mặt hồ, anh nghĩ khi dõi mắt ra xa. Nụ cười rạng rỡ. Mắt sáng lấp lánh. Cô đã mang ánh sáng vào đời anh, làm mọi thứ như vàng óng lên rực rỡ.
“Chúa ơi, làm ơn.” Anh thì thầm khi đến chỗ cây suy tư trên đồi.
Anh ngồi xuống bên dưới tán cọ. Đêm nay anh không tìm thấy bình yên trong bóng đêm bao trùm quanh mình. Khi dõi mắt trông ra những đỉnh núi dát bạc bởi ánh trăng xa xa hiện ra lờ mờ như những bóng ma chờn vờn trên khu rừng phía bên kia hồ, anh không nghĩ đến điều gì khác ngoài Bethany. Cô cũng như anh náo nức đón chờ giây phút hai người làm thành một, hưởng ứng hết mình trong mỗi nụ hôn và những ve vuốt từ anh. Thoạt tiên cô có hơi e ngại, nhưng chẳng mấy chốc cảm giác đó tan biến, và cô toàn tâm toàn ý dâng hiến cho anh, mắt bừng sáng niềm tin đối với anh. Vậy mà anh đã phụ lòng cô.
Anh gác một cánh tay lên đầu gối, tay kia ôm lấy mặt. Gần như Chủ nhật nào anh cũng đi nhà thờ, và anh tự xem mình là người có lòng tôn kính đối với Chúa, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191360/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.