Bethany. Anh từng dự vô số cuộc thi kéo bùn, nhưng chưa lần nào thấy thích thú như lần này. Vì có tài trợ cho một chiếc máy cày nên anh và Bethany được ngồi khu vực ưu tiên, cô ngồi trên xe lăn còn anh ngồi ghế xếp. Họ ăn tối với bánh mỳ kẹp xúc xích, nước Coca và kẹo bông. Chỉ là những thứ bình thường nhưng cách cô thể hiện cứ như là đang thưởng thức sơn hào hải vị. Thốt lên “Yum”, rồi quệt nước sốt rơi xuống cằm mỗi khi cắn một miếng.
Dù xung quanh ồn ào như vỡ chợ, Bethany vẫn khiến mọi thứ thật hào hứng và đặc biệt. Rồi bất thình lình một chiếc máy cày bị mất lực bám trượt ào ào về phía họ. Tim Ryan muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Anh đứng bật dậy khỏi ghế, nhấc bổng cô lên chạy như bay ra sau hàng rào chắn. Đến khi cảm thấy chắc chắn là Bethany an toàn thì anh mới nhận ra rằng, hành động của mình không chỉ làm đổ nước uống của cô văng tung tóe khắp người cả hai, mà còn làm chỗ bánh mỳ ăn dở dính nhoe ngoét hết vào quần áo.
Thay vì hốt hoảng hay bực bội Bethany cười ngặt nghẽo đến rũ cả người.
“Ui, vui quá!” Cô rẩy chỗ tương mù tạc ra khỏi mấy kẽ ngón tay, rồi đưa lưỡi liếm vòng quanh miệng, khiến vành môi mềm mại sáng bóng lên tươi tắn. “Nhìn mặt anh lúc trông thấy cái máy cày xăm xăm tiến tới buồn cười chịu không được! Ui, giá mà lúc đó có máy ảnh.”
Không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh cứ tự nhiên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191349/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.