Hóa ra điều “bí mật” ấy là đưa Bethany đi xem chú ngựa mới sinh. Ngay khi trông thấy ngôi nhà bằng gạch tọa lạc sừng sững trên một quả đồi nho nhỏ nhìn ra hồ Crystal, cô biết họ đã đến trang trại của anh.
Ánh trăng chiếu rọi xuyên qua màn sương mỏng tang bảng lảng bên hàng cây bao quanh khu đất, rải một lớp bạc óng ánh lên vạn vật khiến khung cảnh trở nên huyền hoặc. Khi họ đi ngang qua những đồng cỏ, Bethany trông thấy từng đàn bò có cả bê con đang nhẩn nha gặm cỏ, cô bật cười thích thú...
“Chúng đáng yêu quá nhỉ?”
Anh dừng lại một lúc gần một cột đèn để cô nhìn bọn bê con rõ hơn. “Có thấy cậu nhóc kia không?” Anh chỉ vào chú bê con giống Hereford với khuôn mặt trắng như tuyết. “Tôi đặt tên cho nó là Pig. Cô sẽ sửng sốt khi thấy nó bú mẹ. Cứ hùng hục hùng hục khiến cho con mẹ mệt mỏi và rồi lại còn hất hết những con bê khác ra để một mình chiếm trọn sữa mẹ. Tôi phải nhốt riêng cu cậu ra một tuần rồi, và cho cu cậu bú bằng bình sữa cỡ đại đấy.”
Ryan thoáng ngượng ngùng, rồi cau mày ra chiều khó xử. “Xin lỗi”, anh nói nhỏ. “Tôi quên là không phải ai cũng sống ở trang trại và nghe những chuyện linh tinh thế này.”
Bethany không nén được tiếng cười khúc khích. “Tôi cũng lớn lên ở trang trại, Ryan. Và tôi không thấy khó chịu đâu”
Anh mỉm cười và trông thoải mái hơn khi giậm ga cho xe chạy tiếp. “Cô thật dễ chịu. Dù sao tôi cũng xin lỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191348/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.