Có tiếng quạ kêu đâu đó dọc theo bờ hồ, âm thanh đơn độc tan theo làn gió se sắt thổi lao xao mặt nước. Dựa lưng vào cây sồi mọc trơ trọi trên đồi thoai thoải, Ryan khom vai trong chiếc áo khoác nhàu nhĩ, anh ngửi thấy trong không khí một cơn bão đang thành hình. Dù anh đoán là cũng phải vài ngày nữa nó mới đến đây, và trực giác mách bảo cơn bão có mang theo cả tuyết. Điển hình. Ai cũng biết lúc này đang mùa xuân nhưng với độ cao thế này thì tuyết xuất hiện cũng không có gì là lạ.
Anh thở ra, không thực sự quan tâm liệu ông già mùa đông có nổi cơn trút xuống thêm cụm bông trắng nào nữa không. Ở Crystal Falls, thỉnh thoảng vẫn có những cơn bão tuyết đến muộn. Đang lúc mùa vụ, nhưng vừa mới sang nên ngay cả một đợt rét đậm có xuất hiện chăng nữa cũng chẳng gây thiệt hại đáng kể.
Có tiếng vó ngựa lộc cộc vẳng tới. Ryan xoay người nhìn xuyên vào màn đêm bàng bạc ánh trăng. Sau một lúc, anh nhận ra hình dáng một người đang cưỡi ngựa đi tới. Nhìn vào đồng hồ dạ quang đeo tay, đã mười một giờ mười, đủ trễ để khiến anh tự hỏi không biết người kia là ai.
“Hô – hô!” Một giọng phụ nữ cất lên.
“Mẹ à? Mẹ làm gì ở đây vào giờ này vậy?”
Con ngựa cái của bà, Sugarplum, đi chậm lại ròi chạy nước kiệu, sỏi kêu lạo xạo. “Từ cửa sổ nhà bếp, mẹ nhìn thấy con ngồi dưới gốc cây ‘suy tư’ của mình vào giờ này chắc có chuyện gì rồi. Mẹ nghĩ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dieu-waltz-duoi-anh-trang/191350/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.